1 Chúa Giê-xu và các môn đồ của Ngài vào trong thuyền. Họ dong buồm băng ngang hồ và đến thành Ca-bê-na-um, là thành mà Chúa Giê-xu đang ở. 2 Một số người đem đến cho Ngài một người bị bại liệt, nằm trên một tấm chiếu. Khi Chúa Giê-xu nhận thấy họ tin rằng Ngài có thể chữa lành cho người bại liệt đó, Ngài bảo họ rằng: “Này chàng trai trẻ, hãy vững lòng! Ta đã tha thứ tội lỗi của anh.” 3 Một số thầy dạy luật Do Thái nói với nhau rằng: “Người này cho mình là Đức Chúa Trời; ông ta không thể nào tha tội được! ” 4 Chúa Giê-xu biết họ đang nghĩ gì, vì thế Ngài nói rằng: “Anh em chớ nên có các ác tưởng! 5 Việc nói với chàng trai này rằng tội anh đã được tha và việc bảo anh ta đứng dậy và bước đi thì việc nào dễ hơn? 6 Vì thế, tôi sẽ làm một điều gì đó để cho anh em có thể biết rằng Đức Chúa Trời có ban thẩm quyền cho tôi, là Con Người, để tha thứ tội lỗi cho người ta khi tôi còn ở trên đất. ” Bấy giờ, Ngài nói với người bị bại liệt rằng: “Hãy đứng dậy, nhặt tấm chiếu của anh lên rồi về nhà đi!” 7 Lập tức, người đó đứng dậy, nhặt tấm chiếu của mình lên rồi đi về nhà! 8 Khi đoàn dân đông nhìn thấy điều này, thì họ kinh sợ. Họ ngợi khen Đức Chúa Trời vì đã ban thẩm quyền như vậy cho con người. 9 Khi Chúa Giê-xu đi khỏi đó, Ngài nhìn thấy một người tên là Ma-thi-ơ. Anh ta đang ngồi tại bàn thu thuế cho chính quyền La-mã. Chúa Giê-xu nói với anh rằng: “Hãy đi theo thầy và làm môn đồ của thầy! ” Thế là Ma-thi-ơ đứng dậy và đi theo Ngài! 10 Chúa Giê-xu và các môn đồ của Ngài ngồi xuống trong một ngôi nhà để dùng bữa. Trong khi họ đang ăn, nhiều người thu thuế và những người khác là những người không quan tâm đến luật pháp của Môi-se đã đến và ăn cùng với họ. 11 Khi những người Pha-ri-si nhìn thấy điều đó, họ đi lại chỗ các môn đồ và nói rằng: “Thật là gớm ghiếc khi thầy của mấy người ngồi ăn và giao thiệp với lũ thu thuế cùng những kẻ khác giống như vậy.” 12 Chúa Giê-xu nghe thấy những gì họ nói, vì thế, Ngài kể cho họ nghe ẩn dụ này: “Chính những người bị bệnh, là người cần đến bác sĩ, chứ không phải những người khỏe mạnh. 13 Anh em cần hiểu ý nghĩa của những lời mà Đức Chúa Trời đã phán rằng: ‘Ta muốn các con hành xử cách thương xót với người ta chớ không phải chỉ dâng của lễ mà thôi. ’ Hãy nhớ rằng tôi đã đến cùng anh em, không phải để mời gọi những ai cho rằng mình là công bình từ bỏ đời sống tội lỗi của họ và đến cùng tôi, nhưng là để mời gọi những ai biết rằng mình là tội nhân.” 14 Bấy giờ, các môn đồ của Giăng Báp-tít đã đến với Chúa Giê-xu và hỏi Ngài rằng: “Chúng tôi và người Pha-ri-si thường kiêng ăn bởi vì chúng tôi muốn làm vui lòng Đức Chúa Trời, nhưng các môn đồ của thầy không làm điều đó. Tại sao họ lại không làm? ” 15 Chúa Giê-xu đáp lời họ: “Trong đám cưới, khi chú rể còn đang ở với bạn bè của mình, thì những người đó không hề than khóc, đúng không? Không hề, bởi vì lúc đó họ không buồn bã. Nhưng khi chú rể phải rời họ mà đi, thì họ sẽ kiêng ăn, bởi vì họ sẽ buồn bã. 16 Người ta không lấy một miếng vải mới chưa bị co rút mà đắp vào một cái áo cũ để vá lỗ rách. Nếu họ làm như vậy, khi người ta giặt chiếc áo đó, miếng đắp sẽ co lại và làm rách cái áo, và chỗ rách sẽ trở nên to hơn. 17 Cũng không ai đổ nước nho mới vào những bầu da cũ để chứa chúng. Nếu có ai làm như vậy, thì những bầu da đó sẽ rách khi nước nho trở thành rượu. Những chiếc bầu đó sẽ bị hư và rượu sẽ bị đổ ra trên đất. Thay vào đó, người ta cho rượu mới vào những bầu da mới và những chiếc bầu đó sẽ dãn ra khi rượu lên men. Bằng cách này, cả rượu và bầu rượu sẽ được an toàn.” 18 Trong khi Chúa Giê-xu đang nói điều đó, thì một người lãnh đạo trong thành đến và quỳ trước mặt Ngài. Rồi ông thưa rằng: “Con gái tôi vừa mới mất! Nhưng nếu Chúa đến và đặt tay trên nó, con bé sẽ sống lại! ” 19 Thế là Chúa Giê-xu đứng dậy, Ngài và các môn đồ đi với người đó. 20-21 Lúc đó, có một người phụ nữ bị bệnh chảy máu không ngừng suốt mười hai năm đã đến gần Chúa Giê-xu. Bà tự nhủ rằng: “Mình muốn Chúa Giê-xu chữa lành cho mình nhưng không để ai khám phá ra mình đang bị bệnh này. Vì vậy, mình chỉ cần chạm vào Ngài, hoặc thậm chí chỉ cần chạm vào áo của Ngài, thì mình sẽ được chữa lành mà không ai khám phá ra việc đó. ” Thế là bà đi đàng sau Chúa Giê-xu và chạm vào vạt áo của Ngài. 22 Lúc đó, Chúa Giê-xu quay lại để xem ai đã chạm vào Ngài. Khi nhìn thấy người đàn bà đó, Ngài nói với bà rằng: “Này người phụ nữ đáng thương kia, hãy can đảm lên. Bởi vì bà đã tin rằng tôi có thể chữa lành cho bà, cho nên tôi đã chữa cho bà rồi. ” Người đàn bà đó được lành bệnh ngay trong giờ đó. 23 Khi Chúa Giê-xu đến nhà của người đàn ông đó thì thấy những người thổi sáo đang chơi nhạc đám tang; cũng có nhiều người khóc thuê khác đang kêu khóc ầm ĩ bởi vì bé gái đã chết. 24 Ngài nói với họ rằng: “Hãy đi đi và dừng nhạc đám tang cùng với việc than khóc lại, bởi vì bé gái này chưa chết! Cô bé chỉ đang ngủ mà thôi! ” Những người đó cười nhạo Ngài bởi vì họ biết rằng cô bé đã chết. 25 Nhưng Chúa Giê-xu bảo họ hãy ra khỏi nhà. Rồi Ngài vào trong phòng nơi bé gái đang nằm. Ngài nắm lấy tay của đứa bé gái đó thì nó sống lại và ngồi dậy. 26 Người dân cả vùng đều nghe về việc đó. 27 Khi Chúa Giê-xu đi khỏi đó, có hai người mù vừa đi theo Ngài vừa la lớn: “Xin thương xót và chữa lành cho chúng tôi, Con Cháu của Vua Đa-vít ơi! ’ 28 Khi Chúa Giê-xu vào trong nhà của mình, thì những người mù cũng đi vào. Chúa Giê-xu hỏi họ: “Anh em có tin rằng tôi có thể chữa lành cho anh em không? ” Họ đáp: “Có, thưa Chúa!” 29 Lúc đó, Ngài chạm vào mắt họ và nói với họ rằng: “Bởi vì anh em tin rằng tôi có thể chữa lành đôi mắt của anh em, nên tôi sẽ chữa cho anh em ngay bây giờ! ” 30 Thế là họ được sáng mắt! Lúc đó, Chúa Giê-xu nghiêm khắc bảo họ rằng: “Đừng nói với bất kỳ ai những gì tôi đã làm cho các anh! ” 31 Nhưng họ đi và đồn tin đó ra khắp cả vùng. 32 Vừa khi hai người đó đi khỏi, một số người đem đến cho Chúa Giê-xu một người đàn ông không nói được vì bị quỷ điều khiển. 33 Sau khi Chúa Giê-xu đuổi quỷ ra khỏi rồi, thì người đó bắt đầu nói! Đám đông nhìn thấy điều này thì kinh ngạc và nói rằng: “Trước đây chúng ta chưa từng thấy bất kỳ điều gì lạ lùng như vầy xảy ra trong Y-sơ-ra-ên! ” 34 Nhưng những người Pha-ri-si thì nói rằng: “Đó là Sa-tan, kẻ cai trị các quỷ, đã cho phép người này đuổi ma quỷ ra khỏi người ta.” 35 Lúc đó, Chúa Giê-xu và các môn đồ của Ngài đi qua nhiều thành và làng mạc trong xứ Ga-li-lê. Ngài dạy dỗ trong các nhà hội và giảng tin lành về việc Đức Chúa Trời sẽ sớm tỏ mình là Vua như thế nào. Ngài cũng chữa lành những người mang đủ thứ tật bệnh và đau ốm khác. 36 Khi Ngài nhìn thấy đám đông dân chúng, Ngài thấy thương xót họ bởi vì họ buồn bã và lo lắng. Họ giống như bầy chiên không có người chăn. 37 Lúc đó, Chúa Giê-xu nói với các môn đồ của mình rằng: “Những người sẵn sàng tiếp nhận sứ điệp của thầy, cũng giống như một cánh đồng mà vụ mùa đã sẵn sàng để thu hoạch. Tuy nhiên, không có nhiều người đến đó để thu hoạch vụ mùa. 38 Vì vậy, hãy cầu nguyện xin Đức Chúa Trời sai thêm nhiều người nữa đến để thu hoạch vụ mùa của Ngài.”