6

1 “Khi anh em làm việc lành, phải chắc chắn rằng anh em không làm chúng khi có người khác đang nhìn thấy. Đừng để họ nhìn thấy và coi trọng anh em. Nếu anh em làm việc lành chỉ để người khác coi trọng, thì Đức Chúa Trời, là Cha của anh em ở trên thiên đàng sẽ không ban cho anh em phần thưởng nào. 2 Vậy, hễ khi nào anh em cho người nghèo vật gì đó, đừng để người khác chú ý thấy điều đó, giống như cách người ta nhìn thấy ai đó đang thổi kèn. Đó là những gì mà kẻ giả hình làm trong các nhà hội và trên các đường lớn để cho người ta có thể khen ngợi họ. Hãy nhớ rằng người ta sẽ khen ngợi những kẻ giả hình đó, nhưng đó là phần thưởng duy nhất mà họ sẽ nhận được! 3 Thay vì làm như họ, khi anh em cho người nghèo vật gì đó, đừng để người khác biết việc anh em đang làm. 4 Vậy nên, anh em hãy bố thí cho người nghèo một cách bí mật. Kết quả là Đức Chúa Trời, Cha của anh em, là Đấng quan sát trong khi không ai khác nhìn thấy, sẽ thưởng cho anh em. 5 “Cũng vậy, khi anh em cầu nguyện, đừng làm điều mà những kẻ giả hình làm. Họ thích đứng trong các nhà hội và ở các góc đường lớn để cầu nguyện, để cho người khác nhìn thấy và coi trọng họ. Hãy nhớ rằng người ta sẽ khen ngợi họ, nhưng đó là phần thưởng duy nhất mà họ có được. 6 Nhưng với anh em, khi anh em cầu nguyện, hãy vào phòng riêng của mình và đóng cửa lại để cầu nguyện với Đức Chúa Trời, là Cha của anh em, là Đấng mà không ai có thể nhìn thấy. Ngài sẽ quan sát anh em ở nơi mà không ai khác quan sát được, và Ngài sẽ thưởng cho anh em. 7 Khi anh em cầu nguyện, đừng lặp lại nhiều lần như những người không biết Đức Chúa Trời vẫn thường làm. Họ nghĩ rằng nếu họ nói nhiều lần thì các thần của họ sẽ lắng nghe và ban cho họ điều họ cầu xin. 8 Đừng nói lặp đi lặp lại giống như họ, bởi vì Đức Chúa Trời, Cha của anh em, biết những gì anh em cần trước khi anh em cầu xin Ngài. 9 Vì vậy, hãy cầu nguyện những điều giống như vầy: ‘Lạy Cha, Ngài là Đấng ở trên thiên đàng, nguyện mọi người sẽ tôn kính Ngài. 10 Nguyện Ngài sẽ hoàn toàn cai trị trên mọi người và mọi vật. Nguyện mọi điều sẽ diễn ra trên đất theo như ý Ngài muốn, cũng như nó xảy ra trên thiên đàng. 11 Xin ban cho chúng con thức ăn chúng con cần mỗi ngày. 12 Xin tha thứ tội lỗi cho chúng con giống như chúng con tha thứ cho những người phạm tội cùng chúng con. 13 Xin đừng để chúng con làm những việc sai trái khi chúng con bị cám dỗ, và xin giải cứu chúng con khi Sa-tan ra sức làm hại chúng con.’ 14 Hãy tha thứ những người phạm tội cùng anh em, bởi vì nếu làm như vậy, thì Đức Chúa Trời, là Cha của anh em ở trên trời, sẽ tha thứ cho tội lỗi của anh em. 15 Nhưng nếu anh em không tha thứ cho người khác, thì Đức Chúa Trời cũng sẽ không tha thứ tội lỗi cho anh em. 16 Khi anh em kiêng ăn để làm vui lòng Đức Chúa Trời, đừng ra vẻ đau buồn như những người giả hình. Họ làm cho mặt mày trông buồn bã để người khác nhìn thấy rằng họ đang kiêng ăn mà coi trọng họ. Hãy nhớ rằng vì điều đó, người khác sẽ coi trọng họ, nhưng đó sẽ là phần thưởng duy nhất mà họ có được! 17 Thay vào đó, mỗi người trong anh em khi kiêng ăn, hãy chải đầu và rửa mặt như thường lệ, 18 để cho người khác không nhận ra là anh em đang kiêng ăn. Nhưng Đức Chúa Trời, Cha của anh em, là Đấng mà không ai có thể nhìn thấy, sẽ quan sát và thấy rằng anh em đang kiêng ăn. Ngài thấy anh em dầu không ai khác nhìn thấy và Ngài sẽ ban thưởng cho anh em. 19 Đừng tích góp thật nhiều tiền bạc và của cải vật chất cho riêng bản thân mình trên đất này, bởi vì đất là nơi mọi thứ sẽ bị hư hỏng. Ví dụ như, nơi sâu mọt phá hoại quần áo, gỉ sét phá hủy kim loại, và có kẻ trộm ăn cắp đồ của người khác. 20 Thay vào đó, hãy làm những việc khiến Đức Chúa Trời vui lòng. Nếu anh em làm việc lành, thì điều đó sẽ giống như việc tích trữ của báu ở trên thiên đàng. Trên thiên đàng, không có gì bị hư hỏng. Trên thiên đàng không có sâu mọt làm hư quần áo, không có gỉ sét, và không có kẻ trộm ăn cắp đồ đạc. 21 Hãy nhớ rằng hễ điều gì là quan trọng nhất đối với anh em, thì đó sẽ là những gì anh em luôn suy nghĩ. 22 “Đôi mắt của anh em giống như một ngọn đèn của thân thể bởi vì anh em có thể nhìn thấy sự vật. Vì thế, nếu anh em nhìn thấy sự vật giống như cách Đức Chúa Trời nhìn thấy chúng, thì điều đó sẽ giống như việc cả thân thể của anh em đầy ắp ánh sáng. 23 Nhưng nếu con mắt của anh em bị hư, thì anh em không thể nhìn rõ sự vật được. Anh em sẽ hoàn toàn ở trong sự tối tăm. Anh em sẽ tham lam đến chừng nào! 24 “Không ai có thể cùng một lúc phục vụ hai người chủ khác nhau. Nếu anh ta cố gắng làm điều đó, thì anh ta sẽ ghét người chủ này mà yêu người chủ kia, hoặc là anh ta sẽ trung thành với người chủ này mà khinh dể người chủ kia. Thì cũng vậy, anh em không thể cùng một lúc thờ phượng Đức Chúa Trời và tiền bạc được.” 25 Đó là lý tại sao thầy bảo rằng anh em đừng nên lo lắng về những điều anh em cần để sống. Đừng lo lắng về việc liệu anh em sẽ có đủ thức ăn để ăn và có đủ nước để uống, hoặc có đủ quần áo để mặc hay không. Cách anh em sống còn quan trọng hơn những điều đó nhiều. 26 Hãy nghĩ về loài chim. Chúng không gieo hạt, cũng không thu hoạch mùa màng hay thu gom sản vật vào kho. Chúng luôn luôn có thức ăn để ăn bởi vì Đức Chúa Trời, Cha của anh em, là Đấng ở trên thiên đàng, đã chu cấp cho chúng. Và anh em chắc chắn quý trọng hơn lũ chim nhiều! Vì thế, anh em có thể tin chắc rằng Đức Chúa Trời sẽ cung ứng những gì anh em cần. 27 Không ai trong anh em bởi vì lo lắng có thể thêm được một năm nào vào trong quãng đời của mình. Anh em thậm chí không thể thêm được một phút nào vào cuộc đời của mình! Vì thế, anh em đừng nên lo lắng về những điều anh em cần. 28 Anh em đừng nên lo lắng về việc liệu anh em sẽ có đủ đồ để mặc anh không. Hãy nghĩ đến cách loài hoa lớn lên ngoài đồng. Chúng không làm việc để kiếm tiền và chúng cũng không làm ra đồ để mặc cho bản thân mình. 29 Nhưng thầy nói với anh em rằng, thậm chí vua Sa-lô-môn, người đã sống cách đây rất lâu, đã từng mặc những bộ đồ vô cùng đẹp đẽ, nhưng đồ của ông mặc vẫn không đẹp bằng một trong số những bông hoa ngoài đồng. 30 Đức Chúa Trời đã làm nên những loài cây dại rất đẹp đẽ, nhưng chúng lớn lên ngoài đồng chỉ trong một thời gian ngắn. Chúng lớn lên chỉ trong một ngày, rồi ngày hôm sau người ta sẽ ném chúng vào lò để nướng bánh. Nhưng đối với Đức Chúa Trời, anh em còn quan trọng hơn những cây dại đó và anh em sống lâu hơn chúng nhiều. Vì thế, hãy tin cậy Đức Chúa Trời hỡi những anh em có quá ít đức tin! 31 Vậy, đừng lo lắng mà nói rằng: ‘Chúng ta sẽ có gì để ăn? ’ hay là ‘Chúng ta sẽ có gì để uống? ’ hay là ‘Chúng ta sẽ có gì để mặc?’ 32 Những người không biết Đức Chúa Trời luôn luôn lo lắng về những việc như thế. Nhưng Đức Chúa Trời, là Cha của anh em, biết rằng anh em cần tất cả những điều đó, vì thế, anh em đừng nên lo lắng về chúng. 33 Thay vào đó, hãy coi điều quan trọng nhất trong cuộc đời của mình là việc để cho Đức Chúa Trời cai trị trên anh em và cố gắng để sống công bình. Nếu anh em làm điều đó, thì Ngài sẽ ban cho anh em mọi điều anh em cần. 34 Vì vậy, đừng lo lắng về những gì sẽ xảy ra với anh em vào ngày mai, bởi vì khi ngày mai đến, anh em sẽ có đủ thứ để mà lo lắng. Vì thế anh em đừng lo trước mà làm gì.”