1-2 Khi Chúa Giê-xu và các môn đồ Ngài đến gần thành Giê-ru-sa-lem, họ đến làng Bết-pha-giê, gần núi Ô-li-ve. Chúa Giê-xu nói với hai môn đồ của Ngài: “Hãy đi đến làng phía trước hai anh. Ngay khi vào đó, các anh sẽ nhìn thấy một con lừa cái và con lừa con của nó bị buộc. Hãy cởi dây buộc cho cả hai và đem chúng đến đây cho thầy. 3 Nếu có ai đó nói bất cứ điều gì với anh em về việc anh em đang làm, hãy nói với người đó rằng: ‘Chúa cần chúng. ’ Thì người đó sẽ để cho anh em dẫn chúng đi.” 4-5 Khi tất cả những điều này xảy ra, điều mà một trong các tiên tri đã viết trở thành sự thật. Tiên tri đó đã viết rằng: “Hãy nói với người dân sống tại Giê-ru-sa-lem: ‘Nhìn kìa! Vua các ngươi đang đến cùng ngươi! Ngài sẽ đến một cách khiêm nhường. Ngài sẽ tỏ ra rằng Ngài khiêm nhường bởi vì Ngài sẽ cỡi trên một con lừa con, là con của lừa cái. ’” 6 Thế là hai môn đồ đó đi và làm điều Chúa Giê-xu đã bảo họ làm. 7 Họ đem con lừa cái và con của nó đến với Chúa Giê-xu. Họ trải áo khoác của mình lên lưng chúng để làm chỗ cho Ngài ngồi. Sau đó, Chúa Giê-xu leo lên lưng lừa và ngồi lên những chiếc áo khoác đó. 8 Lúc đó, đám đông trải những áo ngoài của mình ra trên đường và những người khác thì chặt những nhánh cây cọ rồi trải chúng trên đường. Họ đã làm những điều đó để tôn kính Chúa Giê-xu. 9 Đám đông đi trước mặt Ngài và những người đi đằng sau Ngài la lên những câu đại loại như là: “Hãy ngợi khen Chúa Cứu Thế, là con cháu của Vua Đa-vít! ” “Nguyện Giê-hô-va Đức Chúa Trời chúc phước cho Đấng đã đến trong vai trò là người đại diện của Đức Chúa Trời và với thẩm quyền của Ngài. ” “Hãy ngợi khen Đức Chúa Trời, là Đấng ở trên thiên đàng rất cao! ” 10 Khi Chúa Giê-xu vào thành Giê-ru-sa-lem, nhiều người trong thành trở nên phấn khích và nói rằng: “Sao họ lại tôn kính người này như thế? ” 11 Đám đông đi theo Ngài đáp rằng: “Đây là Giê-xu, tiên tri đến từ Na-xa-rét ở Ga-li-lê!” 12 Sau đó, Chúa Giê-xu đi vào sân đền thờ và đuổi hết thảy những người đang mua bán ở đó ra ngoài. Ngài cũng lật đổ bàn của những người đổi tiền từ đồng tiền La-mã sang đồng tiền nộp thuế của đền thờ và Ngài cũng lật đổ ghế của những người đang bán bồ câu để làm của lễ. 13 Sau đó, Ngài nói với họ: “Một tiên tri đã viết trong Kinh Thánh rằng Đức Chúa Trời có phán: “Ta muốn nhà của ta phải là nơi người ta cầu nguyện với ta, nhưng các ngươi đã biến nó trở thành nơi tụ tập của lũ trộm cướp! ” 14 Sau đó, nhiều người mù và người què đã đến với Chúa Giê-xu trong đền thờ để Ngài chữa lành cho họ và Ngài đã làm như vậy. 15 Các thầy tế lễ thượng phẩm và những thầy dạy luật Do Thái cho dân chúng nhìn thấy những công việc lạ lùng mà Chúa Giê-xu làm. Họ cũng nhìn thấy trẻ con la lên trong đền thờ rằng: “Chúng tôi ngợi khen Chúa Cứu Thế, con cháu Vua Đa-vít! ” Họ phẫn nộ bởi vì họ không tin rằng Chúa Giê-xu là Chúa Cứu Thế. 16 Họ cho rằng Chúa Giê-xu không nên để cho con trẻ nói như thế, vì vậy, họ hỏi Ngài: “Làm thế nào thầy lại dung túng chuyện này? Thầy có nghe thấy điều mấy đứa trẻ này đang la lên không? ” Lúc đó, Chúa Giê-xu đáp lời họ: “Có, tôi có nghe, nhưng nếu các ông nhớ điều các ông đã đọc trong Kinh Thánh về việc con trẻ ngợi khen tôi, thì các ông chắc hẳn biết rằng Đức Chúa Trời vui lòng về chúng. Tác giả Thi Thiên đã viết khi ông thưa với Đức Chúa Trời rằng: ‘Ngài đã dạy con trẻ đang bú và những trẻ nhỏ khác hết lòng ngợi khen Ngài. ’” 17 Bấy giờ, Chúa Giê-xu rời khỏi thành. Các môn đồ đi với Ngài đến làng Bê-tha-ni và họ ở đêm tại đó. 18 Sáng sớm hôm sau, khi họ trở vào thành, thì Chúa Giê-xu đói. 19 Ngài nhìn thấy một cây vả gần bên đường, vì thế Ngài đi đến gần nó để hái ít trái vả đặng ăn. Nhưng khi đến gần, Ngài thấy không có trái nào trên cây mà chỉ toàn là lá. Vì thế, Ngài nói với cây vả: “Nguyện ngươi sẽ chẳng bao giờ ra trái nữa! ” Kết quả là cây vả đó lập tức bắt đầu khô héo. 20 Ngày hôm sau, khi các môn đồ nhìn thấy cây vả đã chết hoàn toàn. Họ kinh ngạc và thưa với Chúa Giê-xu: “Chúng tôi lấy làm ngạc nhiên về việc cây vả đó lại chết khô nhanh như vậy! ” 21 Chúa Giê-xu nói với họ: “Hãy suy gẫm về điều này: Nếu anh em tin rằng Đức Chúa Trời có quyền làm điều mà anh em cầu xin Ngài và anh em không nghi ngờ điều đó, thì anh em có thể làm những điều giống như thầy đã làm với cây vả này. Anh em thậm chí có thể làm những việc lạ lùng như là bảo với ngọn đồi đàng kia rằng ‘Hãy nhấc mình lên và tự quăng mình xuống biển, ’ thì điều đó sẽ xảy ra! 22 Thêm vào đó, khi cầu nguyện, hễ anh em cầu xin Đức Chúa Trời bất cứ điều gì và nếu anh em tin rằng Ngài sẽ ban cho anh em, thì anh em sẽ nhận lãnh nó từ Ngài.” 23 Sau đó, Chúa Giê-xu đi vào sân đền thờ. Trong khi Ngài đang dạy dỗ dân chúng, thì các thầy tế lễ cả và các trưởng lão trong dân chúng đến gần Ngài. Họ hỏi rằng: “Bởi thẩm quyền nào mà thầy làm những điều này? Ai cho phép thầy làm điều mà thầy đã làm tại đây ngày hôm qua? ” 24 Chúa Giê-xu nói với họ: “Tôi cũng sẽ hỏi các ông một câu, nếu các ông trả lời được, thì tôi sẽ cho các ông biết ai đã cho tôi thẩm quyền làm những việc này. 25 Giăng Báp-tít nhận thẩm quyền của mình từ đâu để làm báp-têm cho những người đến với ông? Ông nhận nó từ Đức Chúa Trời hay từ con người? ’” Các thầy tế lễ cả và các trưởng lão bàn luận cùng nhau về câu trả lời. Họ nói với nhau: “Nếu chúng ta nói: ‘Chính từ Đức Chúa Trời, ’ thì hắn ta sẽ nói với chúng ta: ‘Vậy thì các ông nên tin nơi sứ điệp của người! ’ 26 Nhưng nếu chúng ta nói: ‘ Đó là từ con người, ’ thì đám đông có thể phản ứng kịch liệt chống lại chúng ta, bởi vì tất cả dân chúng đều tin rằng Giăng là một tiên tri mà Đức Chúa Trời sai đến. ” 27 Vì thế, họ trả lời Chúa Giê-xu: “Chúng tôi không biết Giăng nhận thẩm quyền của mình từ đâu. ” Lúc đó, Chúa Giê-xu nói với họ: “Bởi vì các ông không trả lời câu hỏi của tôi, nên tôi sẽ không nói cho các ông biết ai đã cho phép tôi làm những điều tôi đã làm tại đây ngày hôm qua.” 28 Sau đó, Chúa Giê-xu nói với các thầy tế lễ cả và các trưởng lão rằng: “Hãy cho tôi biết các ông nghĩ gì về điều tôi sắp sửa nói với các ông. Có một người đàn ông nọ có hai người con trai. Ông đến với đứa con trai lớn và bảo: ‘Con trai, hôm nay hãy đi và làm việc trong vườn nho của cha! ’ 29 Nhưng đứa con trai đó nói với cha mình rằng: ‘Con sẽ không đi đâu! ’ Nhưng rồi sau đó, cậu ta đổi ý và đi đến vườn nho làm việc. 30 Sau đó, người cha lại đến với cậu con trai nhỏ và nói điều mình đã nói với cậu con trai lớn. Đứa con trai đó đáp: “ Thưa cha, hôm nay con sẽ đi và làm việc trong vườn nho. ’ Nhưng cậu ta lại không đi đến đó. 31 Như vậy, người nào trong hai người con trai đó làm điều mà cha mình mong muốn? ” Họ đáp lời: “Là người con trai lớn. ” Lúc đó, Chúa Giê-xu nói với họ: “Vậy hãy suy gẫm về điều này: Những người khác, bao gồm cả những người thu thuế và gái mại dâm, là những người mà các ông nói rằng họ rất là tội lỗi – có vẻ như Ngài sẽ bằng lòng cai trị họ hơn là cai trị các ông. 32 Tôi nói điều này với các ông bởi vì dầu Giăng Báp-tít đã giải thích cho các ông làm thế nào để sống một cách đúng đắn, nhưng các ông lại không tin nơi sứ điệp của Giăng. Nhưng người thu thuế và những gái mại dâm lại tin nơi sứ điệp của Giăng, và họ đã xoay bỏ hành vi tội lỗi của mình. Ngược lại, dầu các ông nhìn thấy rằng họ đã thay đổi, nhưng các ông lại vẫn tiếp tục phạm tội và các ông không tin nơi sứ điệp của Giăng.” 33 “Hãy lắng nghe một câu chuyện ngụ ngôn khác mà tôi sẽ kể cho các ông. Có một người chủ đất nọ trồng một vườn nho. Ông xây dựng một hàng rào bao chung quanh nó. Ông làm một nơi để chứa nước nho được ép ra từ những trái nho. Ông cũng xây dựng một cái tháp mà trong đó người ta sẽ ngồi để canh vườn nho. Ông đem vườn nho cho một số người coi sóc vườn thuê và đổi lại, họ sẽ giao cho ông những trái nho. Sau đó, ông đi sang một xứ khác. 34 Khi đến mùa thu hoạch nho, người chủ đất sai một số đầy tớ đến với những người đang coi sóc vườn nho để lấy phần trái nho của mình. 35 Nhưng những người thuê vườn nho đã bắt lấy những người đầy tớ đó. Họ đánh một người trong số các đầy tớ, giết một người khác và giết người thứ ba bằng cách ném đá anh ta. 36 Thế là người chủ đất sai thêm nhiều đầy tớ hơn lần trước đến. Những người thuê vườn nho cũng đối xử với những người đầy tớ này y như cách họ đã đối xử với những người đầy tớ kia. 37 Sau khi nghe về việc này, người chủ vườn liền sai con ruột của mình đến với những người thuê vườn nho để lấy phần của mình. Khi sai con đi, ông tự nhủ: ‘Chúng chắc chắn sẽ tôn trọng con ta và trao cho nó phần trái nho của ta.’ 38 Nhưng khi những người thuê vườn nho nhìn thấy người con trai đang đi đến, họ bàn với nhau: “Đây là đứa sẽ thừa hưởng vườn nho này! Chúng ta hãy cùng nhau giết nó rồi chia nhau tài sản này. ’ 39 Thế là chúng bắt lấy người con trai, kéo anh ta ra khỏi vườn nho và giết đi. 40 Bây giờ, tôi hỏi các ông, khi người chủ vườn trở lại vườn nho của mình, các ông nghĩ ông ấy sẽ làm gì với những kẻ thuê vườn nho đó? ” 41 Dân chúng đáp: “Ông ấy sẽ tiêu diệt tất cả những kẻ gian ác đó! Sau đó, ông sẽ cho những người khác thuê vườn nho. Họ sẽ giao cho ông ấy phần trái nho của mình khi nho chín.” 42 Chúa Giê-xu nói với họ: “Đúng thế, vì vậy, các ông hãy suy gẫm cách cẩn thận về những lời mà các ông đã đọc trong Kinh Thánh: ‘Những người đang xây một tòa nhà lớn đã loại ra một hòn đá. Tuy nhiên những người khác lại đặt chính hòn đá đó vào đúng chỗ của nó và nó đã trở thành hòn đá quan trọng nhất của cả tòa nhà. Đức Chúa Trời đã làm điều này và chúng ta kinh ngạc khi nhìn thấy nó.’ 43 Vậy thì, bởi vì các ông đã khước từ tôi, nên tôi sẽ cho các ông biết điều này: Đức Chúa Trời sẽ không còn để các ông, là dân Do Thái, làm dân mà Ngài cai trị. Thay vào đó, Ngài sẽ bằng lòng cai trị những người không phải dân Do Thái và họ sẽ làm điều Ngài bảo họ làm. 44 Bất kỳ ai vấp phải hòn đá này sẽ bị vỡ thành nhiều mảnh và hòn đá đó sẽ đập nát bất kỳ ai mà nó rơi trúng.” 45 Khi những thầy tế lễ cả và những trưởng lão thuộc phe Pha-ri-si nghe câu chuyện ngụ ngôn này, họ nhận ra rằng Ngài đang kết án họ bởi vì họ đã không tin Ngài là Chúa Cứu Thế. 46 Họ muốn bắt giữ Ngài, nhưng họ không làm như vậy bởi vì họ sợ những gì đám đông sẽ làm nếu như họ làm như thế, bởi vì những đám dân đông đó coi Chúa Giê-xu như một tiên tri.