1 Sau khi nói xong điều đó, Chúa Giê-xu dẫn môn đồ mình rời xứ Ga-li-lê. Họ đến phần đất của xứ Giu-đê, về phía đông sông Giô-đanh. 2 Những đoàn dân đông đã đi theo Ngài đến đó và Ngài chữa lành cho những người bệnh trong số họ. 3 Một số người Pha-ri-si đến gần Ngài và nói rằng: “Luật Do Thái của chúng ta có cho phép một người ly dị vợ mình với bất kỳ lý do nào không? ” Họ hỏi điều đó để có thể tranh luận với Ngài. 4 Chúa Giê-xu trả lời họ: “Các ông đã đọc Kinh Thánh, vì thế các ông nên hiểu rằng tại thời điểm ban đầu Đức Chúa Trời tạo nên loài người, ‘Ngài đã làm nên một người nam và một người nữ.’ 5 Điều đó lý giải cho việc tại sao Đức Chúa Trời phán rằng: “Khi một người nam và người nữ kết hôn, họ đừng nên sống với cha mẹ mình nữa. Thay vào đó, hai người họ phải sống cùng nhau, và họ sẽ kết hiệp gần gũi đến độ họ giống như một người vậy. ’ 6 Kết quả là dầu trước đây họ là hai người khác biệt, nhưng giờ họ trở nên như chỉ một người. Vì điều đó là thật, nên người nam không được chia rẽ khỏi vợ mình, là người mà Đức Chúa Trời đã kết hiệp cho mình.” 7 Bấy giờ, người Pha-ri-si nói với Ngài: “Nếu đó là thật, thì tại sao Môi-se lại truyền lệnh rằng nếu người nam muốn ly dị vợ mình thì nên đưa cho vợ một tờ giấy tuyên bố nguyên nhân ly dị vợ, rồi sau đó đuổi nàng đi? ” 8 Chúa Giê-xu đáp cùng họ: “Chính bởi vì tổ tiên của các ông ngoan cố muốn làm theo ý mình nên Môi-se cho phép họ ly dị vợ mình, và các ông cũng chẳng hơn gì họ. Nhưng ban đầu, khi Đức Chúa Trời tạo dựng người nam và người nữ, Ngài không định cho họ phải chia rẽ nhau. 9 Tôi đang nhấn mạnh cho các ông rằng Đức Chúa Trời coi việc bất kỳ người nam nào ly dị vợ mình và cưới người nữ khác đều là phạm tội tà dâm, trừ khi người vợ đầu tiên của anh ta phạm tội tà dâm.” 10 Các môn đồ thưa với Ngài: “Nếu điều đó là thật, thì sẽ tốt hơn nếu người nam đừng kết hôn! ” 11 Ngài đáp lời rằng: “Không phải người nào cũng có thể chấp nhận sự dạy dỗ này, nhưng chỉ những người mà Đức Chúa Trời cho phép chấp nhận nó mà thôi. 12 Có những người không kết hôn vì những bộ phận kín bị khiếm khuyết bẩm sinh. Có những người khác không kết hôn bởi vì họ bị hoạn. Cũng có những người khác quyết định không kết hôn để phục vụ Đức Chúa Trời tốt hơn, là Đấng cai trị họ. Anh em, là người có thể hiểu điều thầy đã nói về hôn nhân, thì nên chấp nhận và vâng theo.” 13 Lúc đó, có một số trẻ em được đem đến với Chúa Giê-xu để Ngài có thể đặt tay trên chúng và cầu nguyện cho chúng. Nhưng các môn đồ lại la rầy người ta vì làm như vậy. 14 Khi Chúa Giê-xu thấy chúng tôi la rầy họ, thì Ngài nói với chúng tôi: “Hãy để trẻ em đến cùng thầy, và đừng ngăn cấm chúng! Đức Chúa Trời sẽ bằng lòng cai trị những ai khiêm nhường và tin cậy giống như chúng. ” 15 Sau đó, Chúa Giê-xu đặt tay trên con trẻ và cầu xin Đức Chúa Trời ban phước cho chúng. Rồi Ngài rời khỏi chỗ đó. 16 Khi Chúa Giê-xu đang đi, có một chàng trai trẻ đến gần và thưa với Ngài: “Thưa thầy, tôi phải làm những việc lành nào để sống đời đời với Đức Chúa Trời? ” 17 Chúa Giê-xu nói cùng anh ta: “Tại sao anh lại hỏi tôi về việc nào là tốt lành? Chỉ có một người tốt lành và thật sự biết điều gì là lành mà thôi. Đó chính là Đức Chúa Trời. Nhưng để trả lời cho câu hỏi của anh về việc khao khát muốn sống với Đức Chúa Trời mãi mãi, tôi cho anh biết, đó là hãy giữ các mạng lệnh mà Đức Chúa Trời đã ban cho Môi-se.” 18 Người đó hỏi Chúa Giê-xu: “Tôi phải giữ mạng lệnh nào? ” Chúa Giê-xu đáp lời: “Đừng giết người, đừng phạm tội tà dâm, đừng trộm cắp, đừng làm chứng dối, 19 hãy tôn kính cha mẹ mình, và yêu những người tiếp xúc với mình như yêu chính mình vậy.” 20 Người trai trẻ đó thưa với Chúa Giê-xu: “Tôi đã vâng giữ hết thảy những mạng lệnh đó. Còn điều nào khác tôi phải làm để ở đời đời với Đức Chúa Trời nữa không? ” 21 Chúa Giê-xu đáp lời anh ta: “Nếu anh khao khát trở nên người mà Đức Chúa Trời muốn anh trở nên, thì hãy về nhà, bán mọi thứ mình có rồi đem tiền cho người nghèo. Kết quả là anh sẽ được giàu có trên thiên đàng. Sau đó, hãy đi theo tôi và làm môn đồ của tôi! ” 22 Khi chàng trai trẻ nghe những lời đó, anh ta buồn bã bỏ đi bởi vì anh ta rất giàu có và không muốn cho đi mọi thứ mình sở hữu. 23 Lúc đó, Chúa Giê-xu nói với các môn đồ: “Hãy nhớ điều này: Thật rất khó cho người giàu đồng ý để Đức Chúa Trời cai trị đời sống họ. 24 Cũng hãy lưu ý rằng: Một con lạc đà không thể chui qua lỗ của một cây kim. Thì sẽ còn khó hơn nhiều cho người giàu đồng ý để Đức Chúa Trời cai trị đời sống họ.” 25 Khi các môn đồ nghe thấy điều này, họ rất kinh ngạc. Họ cho rằng người giàu là những người mà Đức Chúa Trời ban phước cho nhiều nhất. Vì thế, họ thưa với Chúa Giê-xu: “Nếu vậy thì có vẻ như chẳng có ai được cứu! ” 26 Lúc đó, Chúa Giê-xu chăm chú nhìn họ và nói: “Thật vậy, người ta không thể cứu lấy mình. Nhưng Đức Chúa Trời có thể cứu họ bởi vì Ngài có thể làm bất cứ việc gì! ” 27 Lúc đó, Phi-e-rơ thưa với Ngài: “ Thầy biết rằng chúng tôi đã bỏ hết mọi sự lại đằng sau và chúng tôi đã đi theo thầy để trở nên môn đồ của thầy. Vậy, chúng tôi sẽ có được ích lợi gì vì đã làm như thế?” 28 Chúa Giê-xu nói với họ rằng: “Hãy ghi nhớ điều này: Anh em sẽ có được nhiều ích lợi. Khi Đức Chúa Trời tạo dựng trời mới đất mới và khi thầy, là Con Người, ngồi trên ngai cao quý của thầy, thì các anh là những người đã cùng đi với thầy, mỗi người sẽ ngồi trên một ngai và anh em sẽ xét xử dân chúng của mười hai chi phái Y-sơ-ra-ên. 29 Đức Chúa Trời sẽ thưởng cho những người vì cớ làm môn đồ của thầy mà bỏ lại phía sau nhà cửa hoặc đất đai, anh em, chị em, cha, mẹ, con cái hay bất kỳ thành viên nào khác trong gia đình mình. Đức Chúa Trời sẽ ban cho họ những ích lợi gấp trăm lần hơn những điều mà họ đã từ bỏ. Họ sẽ sống với Ngài mãi mãi. 30 Nhưng nhiều người quan trọng trong đời này ngày hôm nay sẽ trở nên không quan trọng trong tương lai và nhiều người không quan trọng trong hiện tại sẽ trở nên quan trọng trong tương lai.”